Ngựa trong chuồng, chó ngoài sân, bồ câu trên mái nhà, ruồi trên tường, đều ngủ. Cả ngọn lửa đang chập chờn trên bếp cũng ngủ yên. Thịt quay cũng ngừng xèo xèo. Bác đầu bếp thấy chú phụ bếp đãng trí đang kéo tóc chú cũng buông ra ngủ. Gió lặng yên trên cây trước Một Ngày Nọ Tôi Bỗng Thành Nàng Công Chúa Chapter 86. Đọc truyện tranh Một Ngày Nọ Tôi Bỗng Thành Nàng Công Chúa Chapter 86 Tiếng Việt bản đẹp chất lượng cao, cập nhật nhanh và sớm nhất tại NetTruyenPro. Nàng công chúa tượng trưng đến điều thiện, cho tới sau cuối cho dù gặp mặt các trở ngại thách thức mà lại vẫn gặp được hạnh phúc của đời bản thân. Nhân quả ắt sẽ sở hữu được báo ứng là thông điệp mẩu chuyện ao ước truyền thiết lập. 3. Nàng công chúa Một Ngày Nọ Tôi Bỗng Thành Nàng Công Chúa - Chapter 1. Một Ngày Nọ Tôi Bỗng Thành Nàng Công Chúa. - Chapter 1. (Cập nhật lúc: 03:04 19-06-2021) Nếu không xem được vui lòng đổi "SERVER" để có trải nghiệm tốt hơn. Hướng dẫn khác phục lỗi nếu ảnh bị lỗi ở tất cả các chap Một số bài toán rút gọn biểu thức chứa căn thức nâng cao. hoctoan. Chuyên đề Toán lớp 9. Comments. 1) Các bài toán biến đổi đại số thông thường. 2) Các bài toán rút gọn có sử dụng ẩn phụ để đơn giản hóa bài toán. 3) Rút gọn biểu thức căn thức chứa một hay nhiều Từ bé chắc hẳn chúng ta đã nghe rất nhiều những câu chuyện cổ tích thế giới như “Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn” trong truyện cổ Grimm – Đức, hay “Nàng tiên cá” trong truyện cổ Andersen – Đan Mạch, hay “Cô bé lọ lem” của nhiều quốc gia khác nhau, nhưng chuyện cổ Phần Lan có lẽ còn rất xa lạ. 0zv7G3m. Chuyên đề SỨC MẠNH TÌNH YÊU do Linh Mục Tiến Sĩ Tâm Lý Peter Lê Văn Quảng phụ trách Kính mời theo dõi video tại đây Tôi muốn ghi lại câu chuyện này để nói lên một thực trạng quá bi đát của những cô gái Việt Nam đang giúp việc nhà ở Đài Loan, để giúp những bậc làm cha mẹ có một cái nhìn chính xác, rõ ràng trước khi có quyết định Có nên để cho con cháu mình ra đi Giúp Việc Gia Đình ở nước ngoài hay không? Mỹ Ng. là tên của cô ta. Cô không đẹp cũng không xấu nhưng có nét điềm đạm duyên dáng của một cô gái Việt Nam. Năm nay cô vừa tròn hai mươi bảy tuổi. Cô thuộc gia đình nông quê, một tỉnh ở miền Bắc. Gia đình cô có tất cả chín người hai bố mẹ và bảy chị em. Cô là chị cả trong gia đình ba trai, bốn gái. Bố là một bác nhà quê hiền lành chất phác, ngày ngày chỉ biết đi làm nuôi sống gia đình. Mẹ cũng là một con người thôn quê, nhưng lanh lợi, có nhan sắc, và thích giao tế. Lúc đầu người mẹ chọn nghề buôn tần bán tảo để kiếm chút tiền lời nuôi sống các con, nhưng sau bà phải đổi nghề vì lúc bấy giờ vấn đề buôn bán xem ra không được thuận lợi, nên bà phải xin đi làm công nhân cho một hãng xây cất cầu đường. Không bao lâu, vì lanh lợi và có nhan sắc nên bà được ông giám đốc thăng chức rất nhanh, cho làm một chỗ trong văn phòng thư ký của ông. Từ đó, nhiều chuyện bất hạnh trong gia đình xảy ra. Vì thế, cô đành phải bỏ học để lo lắng cho các em. Hai năm sau, vì những chuyện xích mích với ông chủ, mẹ cô cũng giã từ công ty, trở về với công việc buôn bán ngày xưa, nhưng lần này không phải buôn bán ở trong nước mà là buôn bán với nước ngoài, ngay những tỉnh giáp giới với Trung Quốc. Sau một thời gian quen đường biết lối, bà đã đưa một đứa con gái của bà đem bán cho một gia đình Trung Quốc và lấy số tiền đó mua một con bò cái làm kỷ vật. Bất bình với mẹ vì thương nhớ em, bầu khí trong gia đình ngày càng trở nên căng thẳng, chính vì thế Mỹ Ng. nghĩ rằng nên có gia đình càng sớm càng tốt để nhờ chồng sớm đi tìm cô em trở về. Một năm sau đó, Mỹ Ng. lấy chồng, một chàng trai cũng ở trong làng. Chàng này đã theo đuổi cô từ lâu, nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên cô chưa muốn rời xa các em cô. Lấy chồng được một năm thì đứa con đầu được sinh ra, và hai năm sau thì đứa thứ hai cũng được sinh ra. Từ đây, cuộc sống bắt đầu vất vả nên hai vợ chồng đã thay nhau qua biên giới Trung Quốc để buôn bán. Trong thời gian này, cô ta đã cố gắng hết sức để tìm cách liên lạc, hỏi thăm tin tức về cô em, và cuối cùng cô đã tìm ra được số điện thoại của cô em đó. Cô ta đã gọi điện thoại sang cho em. Hai chị em mừng quá khóc mãi không nói được. Sau một lúc, người chị mới hỏi em về hiện tình cuộc sống cũng như sức khoẻ của em thế nào? Cô em mới than thở Hiện giờ em đang ở xa lắm, vì không biếng tiếng Tàu nên em cũng chẳng biết em đang ở đâu nữa, chỉ biết là em đang ở cách xa biên giới. Em nhớ nhà quá, cô em vừa nói vừa mếu máo Em khổ lắm chị ạ, vừa có được một đứa con gái kháu khỉnh, dễ thương nhưng khốn nỗi, thằng chồng lúc nào cũng say sưa rượu chè, thường hay đánh đập mẹ con em. Một hôm kia, nó uống rượu say sưa quá, đánh em bầm cả người, cả đứa bé cũng bị trọng thương, chở đi nhà thương và đứa bé đã chết ở đó, nhưng vì em không biết tiếng nên cũng chẳng làm gì được. Hai chị em đang nói chuyện còn dang dở, chưa nói được bao nhiêu thì anh chồng đi uống rượu về, giật lấy điện thoại và đập bể nát. Từ đó, hai chị em không còn liên lạc với nhau được nữa. Không biết số phận của cô em giờ này đã ra thế nào? Vì thương nhớ em và cũng muốn đưa em trở về chung sống với gia đình, nên Mỹ Ng. đã đăng ký xin đi Giúp Việc Gia Đình ở Đài Loan với hy vọng vừa học thêm được tiếng Tàu vừa có thể kiếm được một số tiền phụ cấp gia đình và có ít tiền đi tìm em, mong sớm cứu em thoát ra khỏi tình trạng đáng thương đó. Nhưng rồi ước mộng của cô đã không được như ý. Số phận nghiệt ngã đã đeo đuổi hai chị em cô từ thuở nào xa xưa, mãi cho đến giờ phút này vẫn chưa chịu buông tha. Ngày mồng 2 tháng 2 năm 2004 cô đã cùng phái đoàn đáp chuyến bay xuống phi trường Đài Bắc ngay giữa đêm đông lạnh giá. Công ty đã cho người đến đón và đưa về bệnh viện để làm những thủ tục y tế. Ngày hôm sau, phái đoàn được đưa về chung cư của công ty và mọi người đã được phân tán. Cô nghĩ rằng ngày mai cô cũng sẽ bắt đầu công việc như đã được ký kết. Nhưng rồi, mọi sự đều trái ngược với những gì cô đã dự đoán. Sáng hôm sau, cô được mời lên xe không phải dể đi làm mà để trở lại phi trường Đài Bắc với lời nhắn nhủ ngọt ngào “Cô được tuyển chọn sang Mỹ để làm việc với số lương rất ưu đãi”. Hết sức ngạc nhiên hòa lẫn với sự lo âu bối rối, cô ngẩn người ra, nhất định không chịu đi vì không biết họ sẽ đưa mình đi về đâu? Về Mỹ, về Trung Hoa, về Thái Lan, hay về một hang động thuộc tổ chức xã hội đen nào đó, nên cô đã oà lên khóc và muốn hét lên để kêu cứu. Thấy không thể cưỡng ép hoặc đánh lừa được nữa, và cũng sợ cảnh sát phi trường khám phá ra, nên họ đành đưa cô ta trở lại công ty môi giới. Ngày hôm sau, cô được đưa đến làm việc cho một chủ mua bán chó. Chủ nhà này có một tòa nhà 5 tầng lầu, nuôi toàn những chú chó kiểng được nhập cảng từ các nước. Mỗi ngày cô ta phải làm việc từ 6 giờ sáng ngày hôm trước đến một giờ sáng ngày hôm sau với những công việc dọn quét, lau chùi, tắm rửa chó, và cho chó ăn. Dĩ nhiên bà chủ thường hay xuất hiện để kiểm soát công việc. Cứ mỗi thứ hai đầu tuần, bà ta chở đầy một xe cơm hộp đem chất vào tủ lạnh để cô ta ăn suốt một tuần lễ. Cô ta đã làm công việc vất vả này trong suốt sáu tháng trời, nhưng mỗi tháng cô chỉ nhận được 2,700 đồng Đài Loan tức khoảng 75 đô la Mỹ. Thế nhưng, chủ nhà phải trả lương hàng tháng 20,000 đồng Đài Loan tức khoảng 580 đô la Mỹ cho công ty môi giới của cô. Họ chỉ phải đóng thuế một ít cho cô, còn lại số khổng lồ trên 400 đô Mỹ mỗi tháng, công ty môi giới Đài Loan và Việt Nam đã chia nhau ra ăn, không kể 2000 đô Mỹ cô đã phải đóng cho công ty môi giới Việt nam trước khi ra đi. Với cái nghề chăn chó, cuộc sống tưởng chừng như đã an phận vì đã ở tận chín tầng địa ngục rồi, nhưng lòng tham và lòng ác độc của con người vẫn chưa cảm thấy đủ. Ngày 30 tháng 5 năm 2005 chị lại bị ông chủ công ty môi giới triệu về để rồi lại lợi dụng chị. Ngày hôm sau, ông lại đem chị đi bán cho một ông chủ Tàu khác. Nhưng rồi trời có mắt, không bao lâu sau đó, những việc làm mờ ám của ông ta đã bị bại lộ, chính quyền đã bắt ông cùng với người bố của ông 78 tuổi vì cả hai cha con đã cùng nhau hãm hiếp rất nhiều cô gái Việt Nam qua trung gian công ty môi giới của ông trong suốt bao nhiêu năm qua, nhưng không một cô nào dám lên tiếng, chỉ vì đã vay nợ quá nhiều để hối lộ cho cán bộ trong nước cũng như ngoài nước. Với ông chủ mới, chị được đưa về để quét dọn nhà cửa sạch sẽ cho ông. Sau hai ngày dọn dẹp sạch sẽ, ông lại thỏa thuận với một mụ tú bà để bán cô ta lại cho bà với một giá cả nào đó mà chỉ có họ biết với nhau. Mụ này có nhiều quán karaoke, muốn bỏ ra một số tiền mua chị ta về tiếp khách. Nhưng khi được biết là phải làm việc trong các quán karaoke, chị nhất định từ chối. Vì thế, bà này mới đem chị lên tận tầng lầu thứ chín của một chung cư và nhốt chị ở đó, không cho ăn uống gì cả cho dẫu hôm đó chị đang bị cảm sốt. Đây có thể là một chiến thuật khủng bố của bà. Nhưng sáng hôm sau, bà này trở lại mang theo hai lát bánh mì với một ly nước. Sau khi cho chị ăn uống xong, bà này mới đưa chị đi thật xa, đến tận mãi một bãi tha ma, ở đó có hai người đàn bà khác đang chờ đón họ. Ba mụ đàn bà xúm lại nói chuyện với nhau và sau khi đã thỏa thuận về giá cả, chị được trao lại cho hai người đàn bà này mà không biết số phận của chị sẽ đi về đâu. Nhìn thấy dáng mạo của những người này không khác gì những tú bà, hơn nữa chị đang trong tình trạng cảm sốt, nên chị cảm thấy chán chường, chối từ hết mọi sự. Không thuyết phục được chị, họ mới đưa chị trở lại lầu 9, khóa cửa nhốt chị trong đó hai ngày, không cho chị ăn uống một thứ gì cả. Buồn sầu, chán chường, mệt mỏi, cảm sốt, đói lã, chị vớ lấy chiếc chăn, cuộn tròn lại nằm ngủ li bì không thiết gì sống chết nữa. Sau hai ngày hôn mê, chị chợt tỉnh dậy nhìn đồng hồ đã 12 giờ khuya. Lau mặt mũi xong, đang ngẫm nghĩ không biết phải làm gì bây giờ, chị chợt nhìn thấy chiếc chìa khóa được để sẵn trên bàn. Chị cầm lấy chìa khóa, mở cửa ra và chạy ngay xuống lầu 8 gõ cửa. Một ông già ra mở cửa. Chị xin họ cho ăn vì quá đói và xin được gọi điện thoại để nhờ bạn đến tiếp cứu. Nhìn thấy chị bơ phờ, ông già sợ quá không dám tiếp. Ông lấy cho chị một số tiền cắc và dẫn chị đi xuống lầu một, ở đó có điện thoại công cộng, đồng thời cũng đưa cho chị mấy cái bánh mì nhỏ và một ít trái cây để chị ăn. Chị đã dùng số tiền cắc đó để liên lac với một người bạn gái của chị đang lấy chồng Đài Loan. Nhận được điện thoại, bạn chị đã chỉ cho chị cách đón taxi và bác tài xế đã đưa chị đến tận nhà bạn chị. Hai vợ chồng cô bạn chị đã vui vẻ giúp chị thanh toán tiền taxi và rất nồng hậu đón tiếp chị cho dẫu lúc đó đã gần hai giờ sáng. Chị lưu lại đó mấy ngày để tìm việc, nhưng vì không có giấy tờ nên không có chủ nào dám nhận. Không còn cách nào khác hơn, sau cùng anh chồng của cô bạn đã phải dùng chiếc Honda của họ để đưa chị về công ty môi giới cũ của chị. Nhưng không may, trên đường đi, cảnh sát đã chận xe lại vì xe không có bảng số, nên chị đã bị bắt vì không có giấy tờ tuỳ thân. Chị được cảnh sát đưa về đồn và cho chị ở trong tù sáu ngày. Sau đó, nhờ thông dịch viên, cảnh sát đã hiểu được hoàn cảnh của chị chỉ là nạn nhân của những ông bà chủ bất lương, nên họ đã đưa chị đến một ngôi chùa để chị ở chung với các ni cô và nhờ họ trông coi cẩn thận. Chị ở đó với các ni cô mười hai ngày, ăn uống đầy đủ nhưng không được đi đâu cả. Buồn chán quá, chị nói với các ni cô xin cho chị về nước, và họ đã điện thoại cho sở Lao Động Đài Nam. Sở Lao Động cho người đến đón chị và sau khi phỏng vấn, họ biết được chị là người công giáo nên họ đã giới thiệu cho chị Trung Tâm Hy Vọng do các cha St. Columban điều khiển. Nếu chị đồng ý, họ sẽ liên lạc trực tiếp với các cha để có người xuống đón chị về, và chị đã chấp nhận điều đó. Ngày hôm sau, chị đã được đưa về Trung Tâm Hy Vọng và các cha đã giúp chị để đưa sự kiện ra toà. Nhưng rồi, chị đã phải ở đây chờ đến tháng thứ chín rồi. Theo luật Đài Loan trong lúc nạn nhân chờ ra tòa để giải quyết những vụ kiện cáo, công nhân ngoại quốc không được đi làm. Vì thế, chín tháng trời không có công việc làm, nằm không chờ đợi và không biết chờ mãi đến bao giờ. Trong khi đó, nơi quê nhà, nợ nần chồng chất ngày càng cao, con cái ốm đau không tiền chạy thuốc, cha mẹ già không có chén cơm ăn, em út đói khổ lang thang không tiền đi học. Đầu chị rối bù, tim chị se thắt. Nhiều đêm trong giấc ngủ chị đã bật khóc, khóc nức nở, khóc tức tưởi, khóc cho thân phận không may của mình, khóc cho thân phận hẩm hiu của những đứa con thơ, cho cha mẹ già bạc phước, và cho đàn em dại với tương lai mù tối. Ôi thân phận con người, thân phận của một dân tộc lầm than khốn khổ, một thân phận không có tương lai, không có ngày mai! Xin hãy dâng cho chị một lời kinh, để cầu cho hồn chị biết vơi đi nỗi buồn tuyệt vọng! Và cũng hãy dâng một lời kinh khác, để cầu cho các bạn chị đang chuẩn bị lên đường để đi vào con đường bi đát của chị!! Lm. Peter Lê Văn Quảng Hẹn gặp lại Tôi hâm mộ tất cả mọi thứ thuộc về xưởng phim Ghibli. Thứ sáu vừa qua, tôi đã xem Chuyện nàng Công chúa Kaguya, bộ phim mới nhất của họ. Tôi tò mò liệu ở đây đã có ai xem bộ phim ấy chưa, và mọi người nghĩ gì về nó. Tôi tin chắc rằng đây là một trong những bộ phim hay nhất từng được sản xuất của xưởng phim Ghibli, và cũng là một trong những bộ phim yêu thích của tôi nói chung. Ngoài ra, tôi sẽ không dành thời gian để giải thích kỹ từng chi tiết tôi nhắc đến – Vậy nên bài viết dưới đấy sẽ chỉ có ý nghĩa với những người đã từng xem bộ phim này. Lý do thực sự khiến tôi muốn bàn luận về bộ phim này là vì tôi và ông bạn có những ý kiến rất khác nhau về nó. Tôi nghĩ rằng nó là một bộ phim thành công bởi vì chính những điều mà người ta đã dự định sẽ làm và đã làm với nó. Nó kể lại một câu chuyện ngụ ngôn kinh điển của Nhật Bản, “Chuyện ông lão đốn tre”, và cả bộ phim cũng mang yếu tố thần thoại. Những nhân vật và tình huống trong phim đều là những nguyên mẫu vốn có trong những câu chuyện thần thoại. Mặc dù những nhân vật không được minh họa phong phú như lẽ thường, thì bộ phim đã bù lại nó bằng cách chú trọng vào từng chi tiết đến mức đáng kinh ngạc, khiến cho tất cả những hành động của các nhân vật giống con người hết mức có thể Takahata đã làm điều này với tất cả những bộ phim hoạt hình của ông ấy. Nhờ đó ta có thể thấy được những cảnh sinh hoạt hàng ngày, những hành vi rất cụ thể của con người một cách chi tiết như việc một em bé đang cố gắng bắt chước và nhảy bật lên theo một chú ếch. Nhưng bạn tôi thì nghĩ rằng câu chuyện cổ tích này đã không được bộ phim truyền tải hết. Cậu ấy luôn luôn thắc mắc về cách công chúa Kaguya phản ứng với thế giới. Nàng cứ để mặc cho người bạn thơ ấu của mình bị đánh đập mà chẳng hề sử dụng đến quyền lực của một nàng công chúa để ngăn điều đó lại. Nàng để những kẻ khác kiểm soát cuộc sống của mình. Cậu ấy cảm thấy rằng nàng, một nhân vật trong phim, là một con người không có chiều sâu và không thể khiến người ta tin tưởng. Tôi luôn phản bác lại rằng đây không phải bộ phim nói về ai đó đưa ra những quyết định đúng đắn. Một nhân vật tốt không phải lúc nào cũng là người đưa ra những lựa chọn đúng đắn. Bộ phim ấy, giống như việc cái kết cũng là điểm khởi đầu, nói về việc sử dụng quãng thời gian hữu hạn của bạn trên Trái Đất một cách đúng đắn và sống hết mình. Cái chết và những ẩn dụ về nó sẽ đến với bạn mà chẳng khoan nhượng gì, vũ trụ cũng chẳng khác gì. Đối mặt với những điều này, bạn phải sống hết mình và không để những người khác dẫn dắt cuộc sống của bạn theo hướng bạn không muốn đi. Hãy tận hưởng cuộc sống khi còn có thể. Cả tôi và ông bạn đều đồng ý với cách giải thích này về bộ phim. Và hai đứa cũng thống nhất rằng một phần lớn của bộ phim, một sự ngoại lệ, đã làm sao nhãng thông điệp của bộ phim và vượt ra khỏi mạch truyện. Đó là khi công chúa Kaguya phải dùng đến những mánh khóe để cản trở nỗ lực của những kẻ đến cầu hôn nàng. Nàng khiến những người đó phải bỏ cuộc bằng những cách rất sáng tạo, và điều đó khiến nhân vật của Kaguya trở nên thú vị và dí dỏm hơn. Đấy là còn chưa kể đến những khoảnh khắc hóm hỉnh một cách tinh tế, không phô một chút nào trong phân đoạn này của bộ phim. Cả hai đứa đều nhất trí rằng trong khi phần này của phim mang tính giải trí, thì nó lại quá dài và dường như không đóng góp nhiều vào chủ đề của câu chuyện và sự phát triển của nhân vật chính. Ít nhất là nó không đủ để ta có thể đánh giá được bộ phim qua phân đoạn này. Cao trào của bộ phim diễn ra ngay sau đó, những tình tiết được đẩy lên cao, Kaguya chuẩn bị rời khỏi trái đất rồi. Cao trào của bộ phim đến quá đột ngột đã khiến bạn tôi phải suy nghĩ nhiều. Cậu ấy cho rằng những tình tiết ấy phải được đưa lên trước phân đoạn cầu hôn của bộ phim, vì nó chẳng có gì nhiều ngoài việc nói đến thời gian ngắn ngủi có hạn của Kaguya ở trái đất. Cậu ấy tin rằng phần lớn hồi thứ hai của bộ phim không được định hướng và có một chủ đề rõ ràng. 20 phút trước khi bộ phim kết thúc mà mới bắt đầu giới thiệu về những điều xảy ra trong phim, cậu ấy cho rằng đây là lối kể chuyện không hề hiệu quả. Những điều này, nếu xét trong những bộ phim thông thường, tôi nghĩ cậu ấy nói đúng. Nhưng xét trên mục đích mô phỏng lại một câu chuyện thần thoại trong phim, tôi thấy rằng người ta nên thấu hiểu cho Takahata vì ông ấy đã cho bạn xem một phần của truyền thuyết gốc, dù nó chẳng hề liên quan đến chủ đề phim của ông ấy. Tôi nghĩ rằng những phân đoạn ấy được thêm vào để thể hiện tình yêu của ông dành cho câu chuyện gốc. Còn việc giới thiệu về những tình tiết trong phim và làm rõ chủ đề của bộ phim chỉ 20 phút ngay trước khi nó kết thúc, đối với một bộ phim bình thường, không phải lúc nào tôi cũng có thể nói là nó hiệu quả. Nhưng khi nhìn nhận chủ đề của Kaguya, nói về việc cuộc sống trôi đi nhanh đến thế nào, tôi YÊU cách mà nó chỉ được thể hiện rõ khi mà bộ phim gần đến hồi kết. Trong phim có những giai đoạn tưởng chừng như không có định hướng rõ ràng, nhưng thế mới là cuộc sống, đặc biệt là với một người như Kaguya, người mà chấp nhận việc những người xung quanh quyết định hướng đi của nàng. Đặc biệt là với một người không xác định được rõ ràng ý nghĩa của cuộc đời mình và sống thụ động, để người khác định nghĩa chính bản thân mình. Bộ phim nói về việc sẽ đáng tiếc ra sao khi sống cuộc đời của bạn theo cách đó, bởi vì bất cứ lúc nào bạn cũng sẽ nhận được tin rằng bạn phải quay về mặt trăng và quên đi tất cả những gì mình có khi ở trái đất. Đó là khi ta chết đi. Nó rất giống với việc bỗng nhiên được chẩn đoán rằng mình mắc bệnh ung thư – ngay lập tức cuộc sống sẽ trở nên có giá trị hơn và bạn bắt đầu hối hận về những gì chưa thể làm. Kaguya phản ứng theo cách ấy, cứ để cuộc sống trôi đi vô nghĩa cho đến tận khoảnh khắc ấy. Vậy, sau tất cả, mọi người nghĩ gì về bộ phim này? Thời điểm này, tôi nghiêng về phía ý tưởng rằng bộ phim này, bản thân nó chính là một kiệt tác. _____________________ Link Reddit _____________________ u/[deleted] 16 points Chính xác, tôi nghĩ nó đẹp tuyệt vời, đầy ý nghĩa và có thể coi là bộ phim hay nhất mà Ghibli từng tạo nên. Khiến người ta vẫn còn mơ màng sau khi xem phim vài ngày. [spoilers] Những gì tôi thấy được là Kaguya dường như luôn tận hưởng cuộc sống khi được hòa mình vào thiên nhiên và những chốn không người, nhưng rồi ai đó thường là người cha hoặc người phụ nữ dạy cách ứng xử sẽ ngăn nàng lại vì những thứ đó không “đúng” với nàng. Vậy là ta có một cô gái tò mò, luôn vui vẻ và đầy tuyệt vời này, và những người xung quanh nàng chỉ muốn loại bỏ những điều ấy và đối xử với nàng như một đồ vật và ép buộc nàng theo những điều họ nghĩ về một công chúa. Theo góc nhìn đó, cao trào ở cuối bộ phim đến mà không có chút bất ngờ nào. Giữa bộ phim, nàng đã tức giận và bỏ đi trailer của bộ phim – với những nét vẽ mang vẻ ấn tượng hơn là hiện thực – cũng thể hiện rằng hình ảnh mặt trăng to lớn là một điềm báo trước và trở lại nơi nàng đã sinh ra và lớn lên, chỉ để thấy rằng những con người và cuộc sống mà nàng nhung nhớ đã không còn nữa. Theo quan điểm của tôi, đó là một phép ẩn dụ khá lớn cho những mối quan hệ mà chúng ta có trong quá khứ. Sau đó, nàng trở về cung điện của mình và chấp nhận một cuộc sống được đặt sẵn của công chúa, cho đến khi những màn cầu hôn xảy ra, nàng không thể chịu đựng được nữa, và khẩn cầu được rời khỏi thế giới này. Và sau đó, vấn đề chỉ còn là sự hối tiếc và lời chào tạm biệt. Kết của phim mang một chút gì đó của Phật giáo, và đúng đấy, chắc chắn là nó nhắc đến cái chết. Và quan trọng nhất, tôi nghĩ rằng đó là một điều đáng suy ngẫm về cuộc sống. Vậy phân đoạn cầu hôn thì sao? Tôi không biết nó có phải một phần của câu chuyện gốc hay không, nhưng thực sự, tôi nghĩ nó đại diện cho việc Kaguya chỉ đang cố gắng nghe lời người ta nhưng cuối cùng cũng vẫn không thể làm được. Phải chuyển đến kinh hoàng, học những cung cách của một công chúa, và rồi được gả cho một gã quý tộc nào đấy. Nó giống như một tuyên bố về nữ quyền, bởi vì Kaguya xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn bất cứ ai trong số những kẻ đến cầu hôn, và điều đó thật bất công với nàng khi chẳng ai nhận ra điều đó bởi vì tất cả bọn họ đều có định kiến về cuộc sống của một người phụ nữ xinh đẹp và tài năng. Tôi cũng thích sự phức tạp trong những ký ức mà nàng có về Sutermaru, từ lúc còn bé nhìn thấy người ta ăn trộm và bị đánh đập, cho đến khi gặp lại người ta khi đã có vợ và con. Tôi nghĩ rằng đó là cách mà nhiều người trong chúng ta nghĩ về tình yêu Những thứ mà ta đáng lẽ phải có, những việc mà chúng ta muốn làm không phải lúc nào ta cũng có được. Tôi chỉ không biết rằng chủ đề của phim là việc bớt sống thụ động và để người khác định nghĩa bạn đi đấy. Tôi nghĩ rằng đó là một cách nhìn rất Mỹ. Nếu bộ phim này thuần túy giống như những bộ phim của Mỹ, thì giữa chừng nàng đã bỏ chạy khỏi nhà và rồi có được thành công ở đâu đấy, và không bao giờ quay trở lại. Thay vào đó, nàng chỉ chạy đi và nhận ra rằng, dù rất đáng tiếc, nhưng nàng phải chấp nhận cuộc sống mà nàng có, và quay trở lại. Bất kể người Mỹ ảo tưởng thế nào mà ý tưởng ta có thể biến bản thân từ những kẻ nghèo hèn trở thành hoàng tử, tôi nghĩ rằng thực tế rằng phần lớn thời gian trong đời, người ta ở trong những tình cảnh khó khăn và không dễ dàng có thể thay đổi, vậy nên bạn phải cố gắng chịu đựng một chút. Ý tôi là, tôi có cảm giác Kaguya muốn được hạnh phúc và sống theo cách khác nhưng nàng không biết phải làm thế nào, và do đó phải tiếp tục cuộc sống của một công chúa và làm tròn bổn phận con cái trong thời gian đó. Thật không may, trong khi đó, cuộc sống có thể phải đi đến hồi kết, và chuyện đó thực sự đã xảy ra. Vì vậy, chủ đề của phim có lẽ mơ hồ và phức tạp hơn, nếu những người khác nhau đang xem nó theo những cách khác nhau. Ngoài ra, về mối quan hệ của nàng và cha mẹ, tôi đã rơi nước mắt vào đoạn kết khi nàng cố gắng chạy trốn khỏi việc khoác lên chiếc áo choàng và quên hết những ký ức để có thể về bên cha mẹ lần nữa. Dù sao thì cảm ơn bài viết của bồ, tôi khá thích nó. Và đúng vậy, tôi sẽ gọi bộ phim này là một kiệt tác. _____________________ Thật ra thì mình có thể viết cả một cái sớ về việc mình thích Kaguya đến thế nào, vì bác Takahata gần như đã đưa cả linh hồn vào tác phẩm được làm suốt 8 năm trời này. Hồi mới phát hành phim, thỉnh thoảng vẫn có người chê chất lượng hình ảnh của Kaguya ý, tại vì cái cách vẽ của nó khác quá, sau này nghe bác Takahata kể chuyện muốn phục hồi nghệ thuật của những cuộn tranh giấy Choju mới biết những nét vẽ của Kaguya đáng giá thế nào, ngoài ra thì cách minh họa nhân vật của Kaguya sinh động lắm luôn, nếu để ý kỹ sẽ thấy nó giống với con người ngoài đời thật về khía cạnh tâm sinh tướng ấy, nhìn kỹ cách vẽ từng người là có thể phần nào đoán được tính cách của người ấy, minh họa Thiên hoàng cũng thế, ban đầu ổng đẹp như hot boy, nhưng bác Takahata bảo thế thì đẹp trai quá, phải thay đổi một chút gì đấy, phá vỡ cân bằng đi, và thế là Thiên hoàng có cái cằm nhọn hoắt, mặt thì đẹp nhưng cái cằm nhọn phá vỡ tất cả, giống như việc một Thiên hoàng danh tiếng thì lừng lẫy nhưng bên trong thối nát, cưỡng ép Kaguya vậy _____________________ Dịch bởi Tô Post Views 580 Nghe ke chuyen doi xua Co mot nang cong chuaNoi vuon hoa mua xuanVan vuong bao noi buonKhi hoang tu cau honVoi muon ngan chau bauNhung nang khong mang dauTrai tim luon muon chi can hanh phucNhung chang co biet dauChang hoi tung con suoiHoi o khap rung chi can hanh phucMong cho da bao lau Chang tim hoai chang thayNen cong chua au ke chuyen ngay nayCo nhung chang trai tre Xa that xa thanh pho Khoac ao xanh cay rungLen tan noi rung sau Cung di tim hanh phuc Cho doi nay doi sau Anh sang dien tran ke chuyen ngay nayCo nhung nguoi con gaiLen tan noi rung xanhNang mua khong ngai ngan Khi troi dem dan buongHat ben doi ben suoiTam hon bao niem vui No tren moi nu cuoiNgan dong song con suoi Xay dap nuoc bao laDat dao dong kenh dien sang muon noi Oi than thuong biet may Bao cong chua hom nayTim duoc nguon hanh phucThap sang cho moi than thuong biet may Bao hoang tu hom nayTim duoc nguon hanh phucThap sang cho cuoc doi la hanh phucKhong ai song rieng aiCuoc doi la hanh phuc song vi moi nguoi. Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người Chạnh lòng tôi khơi . . . bao niềm nhớ Người nơi xa xăm phương trời ấy Người còn buồn còn thương còn nhớ Nắng phai rồi . . . em ơi ! Chiều Xuân có một người ngơ ngác đi tìm Một tình thương nơi . . . phương trời cũ Chiều nay hoa Xuân bay nhiều quá Chiều tàn dần phai trên ngàn lá Tìm đâu bóng . . . hình ai ? DKNgười vê còn nhớ . . . khúc hát Người yêu dấu bên bờ thành Vienne Lòng này còn quyến . . . luyến mãi Đêm Xuân dài mà đâu có hay Chiều nay có một loài hoa vỡ bên trời Đợi mùa Xuân sang tô . . . màu nhớ Dừng chân trông hoa Xuân hồng thắm Buồn tìm về tình ai đằm thắm Giờ vun vút trời mây . . .

chuyen mot nang cong chua